Poem By writer Ngọc
Thuyền trăng...
Trôi giữa dòng sông ký ức...
V
Óng ánh một dòng sông nước bạc
Bên bờ hàng liễu rũ lê thê
Trăng khuya chếch bóng trên đầu núi
Trầm bỗng trong ta tiếng gọi mời...
Âm hưởng hương tình vương đáy mắt
Thiếp buồn từ độ biệt Kinh Kha
Thiếp buồn nên để tàn nhan sắc
Vì tháng năm qua... mắt lệ nhòa!
Pre-C
Bao năm trăng vẫn lặng im
Dòng sông vẫn chảy...
Chỉ lòng người còn lênh đênh
Theo con nước...
C
Thuyền hỡi thuyền...
Trăng hỡi trăng...
Đêm đêm đối bóng biết chăng thuyền sầu
Bây giờ trăng ở nơi đâu
Chàng nơi ải nhạn
Thiếp đầu sông Tương...
Thuyền trăng ôm mãi sầu thương...
V- 2
Tuổi thơ có kẻ tơ vương đỉnh sầu
Ba mươi năm có đổi màu
Chỉ là bọt biển
Dãi dầu hồn thơ.
B
Trăng ơi...
Trăng khuất mây mờ...
Để sầu chiếc bóng...
Bơ vơ lòng thuyền...
F. C
Thuyền hỡi thuyền...
Trăng hỡi trăng...
Đêm đêm đối bóng biết chăng thuyền sầu
Bây giờ trăng ở nơi đâu
Chàng nơi ải nhạn
Thiếp đầu sông Tương.
Thuyền trăng ôm mãi sầu thương...
Trăng ơi...
Trăng khuất mây mờ...
Để sầu chiếc bóng...
Bơ vơ...Lòng thuyền
Cộng đồng bình luận