Người cộng sản có thực sự yêu dân yêu nước hay yêu quyền lực và tiền?
Nếu yêu dân vì sao dìm họ trong đói khổ, rách nát, sợ hải, không có tự do hạnh phúc?
Nếu yêu nước tại sao tham nhũng tràn lan, để cho đất nước suy kiệt, chịu làm trâu ngựa cho ngoại bang?
Khi các ông cộng sản trả lời cẩn thận, trôi chảy hai câu hỏi nầy thì tự vấn lương tâm mình để biết mình là loại người gì?
Thế
giới đang nín thở chờ đợi ngày cộng sản Cuba cáo
chung. Bởi quy luật của tự nhiên là cái gì không hợp
thời thì tất sẽ tiêu vong. Trong tư tưởng chủ đạo
của chủ nghĩa cộng sản đều ghi rõ trong sách vỡ, giáo
dục từ già đến mới sinh ra rằng “bánh xe lịch sử
không bao giờ dừng lại” đó là hành trình tất yếu
của nhân loại.
Vậy 100 năm thử nghiệm thiên
đường cộng sản thành thế giới đại đồng, các ông
cộng sản gặt hái được những gì?
Các ông đã dạy
cho thế giới nhìn thấy lý tưởng cộng sản tàn hại,
bá đạo và cực kỳ dối trá. Nó chỉ phục vụ cho tầng
lớp đảng viên làm vua một cõi. Giống như câu chuyện
thần thoại “Alibaba và Bốn Mươi Tên Cướp.”
Chỉ có kẻ cướp và người bị cướp để đổi ngôi. Lập luận sao cho logic đây mấy ông cộng sản khi thực tế đã chứng minh.
Các nước cộng sản đều đàn áp dân bằng nhà tù, bỏ đói, tước đoạt quyền sống của người dân. Đặc biệt là giáo dục sống bầy đàn chỉ be...he..be.. he...một giọng họp xướng. Cấm không cho bất kỳ giọng rên rỉ nào khác đảng và nhà nước.
Cho dù
dân chúng sống cùng cực trong nghèo đói, nhưng vì sao các
đảng viên cộng sản vì đại đồng mà giàu to, quyền
chức ngút trời. Nhất là vẫn ôm cứng chiếc ghế quyền
lực không bao giờ muốn thay đổi, để giúp dân tộc họ
được sống trong thịnh vượng và hạnh phúc.
Quyền
lực và tiền là ý chí tuyệt đối của bọn ác ôn. Đám
người nầy không hề có lý tưởng cao cả. Tất cả chỉ
tuyên truyền lừa bịp cho sướng miệng.
Bài học nhản tiền về ông thị trưởng New York, Zohran Mamdani, đã lừa những kẻ thích ăn cám heo.
Có người bình luận rằng, Zohran Mamdani, là tên lừa đảo nhưng những kẻ bầu cho hắn còn tệ hơn hắn gấp ngàn lần.
Cuba đã theo chủ nghĩa cộng sản hơn 67 năm kể từ cuộc Cách mạng 1959. Chừng đó thời gian, Cuba làm gì cho dân mà chỉ cần Maduro bị bắt, Venezuela sụp đổ thì cuba khốn khổ. Tình hình Cuba hiện tại (tháng 3/2026), đang trải qua khủng hoảng kinh tế - năng lượng nghiêm trọng.
Tổng Thống Trump đã chặn dầu mỏ nghiêm ngặt hơn, cắt đứt nguồn cung từ Venezuela khiếb cho Cuba cúp điện toàn quốc kéo dài, thiếu thực phẩm, nhiên liệu, và dịch vụ cơ bản.
Các cuộc biểu tình rất ít xảy ra tại Cuba lần đầu tiên bùng nổ ở nhiều nơi (Havana, Santiago de Cuba, Morón, cacerolazo và dân chúng đã hậm chí tấn công văn phòng Đảng Cộng sản địa phương. Mọi người trên thế thế giới vui mừng nhưng nước này có chuyển sang dân chủ (đa đảng, bầu cử tự do, tự do ngôn luận, báo chí độc lập, v.v.) hay không là vấn đề rất phức tạp.
Bí thư Trung Ương đảng cộng sản Cuba, Miguel Díaz-Canel đã công khai thừa nhận đàm phán với Mỹ để giải quyết khủng hoảng. Cuba không thua cuộc vì sự cấm vận, bóp nghẹt kinh tế, dầu hoả chiến lược của Cuba mà vì dân khổ, đói quá nên treo cờ trắng đầu hàng dù Mỹ không thèm bắn ra một viên đạn nào.
Ông
Miguel Díaz-Canel đồng ý thả một số tù nhân chính
trị, nới lỏng một số quy định kinh tế (cho phép người
Cuba ở nước ngoài đầu tư, mở rộng khu vực tư nhân),
và kêu gọi "chuyển đổi khẩn cấp" mô hình
kinh tế (tăng tự chủ địa phương, thu hút đầu tư nước
ngoài, giảm bộ máy nhà nước phình to (mà đảng cộng
sản Dân Chủ hiện đại Hoa Kỳ đang cố gắng xây dựng
hơn 20 năm qua.)
Tuy nhiên, chính quyền vẫn kiên quyết
từ chối thay đổi lãnh đạo hoặc từ bỏ hệ thống
một đảng, coi đó là "can thiệp ngoại bang" và
"thay đổi chế độ" (chết đến nơi vẫn ôm
cứng ghế quyền lực). Khả năng chuyển sang dân chủ sẽ
không diễn ra tức thì mà các mả chuyên gia, báo chí quốc
tế, và tình báo Mỹ đưa ra các kịch bản khả thi nhất:
Tiếp tục mô hình hiện tại với cải cách kinh tế hạn chế (kịch bản khả thi nhất ngắn hạn.
Chính quyền duy trì hệ thống một đảng, nhưng mở rộng kinh tế thị trường (tương tự Việt Nam hoặc Trung Quốc).
Díaz-Canel hoặc người kế nhiệm có thể nhượng bộ một số thay đổi kinh tế để đổi lấy nới lỏng cấm vận và dầu mỏ, nhưng không cho phép đa đảng hay bầu cử tự do.
Nhiều nhà phân tích cho rằng đây là hướng đi thực tế, vì Đảng Cộng sản vẫn kiểm soát chặt chẽ quân đội và an ninh. Chuyển giao quyền lực kiểm soát, thay lãnh đạo nhưng giữ hệ thống chính trị độc đảng.
Tổng Thống Trump công khai muốn loại bỏ Díaz-Canel và thể thay bằng một nhân vật ôn hòa hơn từ quân đội hoặc Đảng. Điều này có thể dẫn đến nới lỏng kinh tế hơn, nhưng không phải dân chủ thực sự. Quân đội được xem là "quyền lực thực sự" ở Cuba, và bất kỳ thay đổi nào cũng khó xảy ra mà không có sự đồng thuận từ họ.
Chuyển
đổi dân chủ thực sự đa đảng, bầu cử tự do là
kịch bản ít khả thi nhất trong ngắn hạn (2026-2027) mà
các chuyên gia đưa ra rằng Cuba hiện không có lực lượng
đối lập tổ chức mạnh mẽ, và xã hội dân sự bị
đàn áp, triệt tiêu lâu dài.
Đặc biệt họ không có
cơ sở hạ tầng sẵn sàng cho cuộc chuyển tiếp như ở
Đông Âu 1989-1991. Bất kỳ thay đổi đột ngột nào (sụp
đổ chế độ do biểu tình, khủng hoảng) có nguy cơ dẫn
đến hỗn loạn, di cư lớn, hoặc thậm chí can thiệp bên
ngoài, chứ không tự động thành dân chủ ổn định.
Một số học giả so sánh với chuyển tiếp dần dần như Tây Ban Nha (sau Franco) hoặc Chile (sau Pinochet), nhưng Cuba thiếu điều kiện tương tự
Tóm lại:
Cuba có thể thay đổi lớn trong năm 2026, Díaz-Canel buộc phải thay thế cao, và hiện tại ông ta và phe đảng vẫn ưu tiên bảo vệ quyền lực chính trị hơn là dân chủ hóa.
Nhưng hiện tại Cuba đang rơi vào tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng và phải phụ thuộc lớn vào kết quả đàm phán Mỹ- Cuba. Các ông đảng cộng sản Cuba có thích sống bằng cách đốn hết cây rừng để nhóm lửa nấu cơm và ban đêm dùng sao trên trời soi sáng không ?
Tổng Thống Trump phải thuận nước đẩy thuyền để giúp nhân dân Cuba thoát khỏi chế độ cộng sản ngu dân, đói rách không có tương lai và hy vọng.
Chúng ta nên hộ tống ông Bộ Trưởng Ngoại Giao đẹp trai, thông minh Marco Antonio Rubio sẽ trở về Cuba làm Tổng Thống. Tổng Thống Trunp cần tạo áp lực mạnh thì mới cứu được đất nước Cuba. Đây là giấc mơ của nhân dân Cuba.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét