- Bạn đã nói về cái chết thản nhiên như một cơn gió thổi nhẹ qua mái tóc...
Ngày 03/04/2026
Phongthuwriter: Tôi nhớ lại hình ảnh của bạn trẻ trung—tràn đầy sức sống, năng động và ngập tràn nhiệt huyết với cuộc sống—với đôi mắt hiền dịu nhưng sáng rực rỡ. Mái tóc được chải chuốt gọn gàng càng làm nổi bật vẻ đẹp của bạn. Giờ đây, bạn thậm chí còn đẹp hơn vì trái tim bạn tỏa sáng rực rỡ và tràn đầy ấm áp tình người.
Tôi biết bạn từ đầu rất lâu, qua màn ảnh TV, đi mua vé xem phim. Tôi vui mừng khi bạn thành công. Tôi chỉ bắt đầu quan tâm về bạn, khi bạn bè tôi nói về sự xuất hiện của bạn đã khác xưa. Có thể bạn đang bắt đầu bước vào những buổi hoàng hôn của đời một con người.
- Bạn đã nói về cái chết thản nhiên như một cơn gió thổi nhẹ qua mái tóc.
Tôi bắt đầu theo dõi bạn và hiểu về thế giới nội tâm của bạn, nó chìm sâu trong tiềm thức, ẩn náu trong trái tim cô độc và đầy tổn thương của bạn. Bạn neo giữ nó kín quá trong võ bọc của một anh hùng trên màn bạc, một nghệ sĩ tài năng, một người đàn ông thích rong ruỗi đường dài trên chiếc môtô phóng như bay trên những xa lộ rộng lớn hay những con đường hẹp, nhỏ, đầy dốc đứng, gồ ghề, hiễm trở. Đôi khi tôi thấy bạn như một cánh chim bơ vơ cô độc bị bỏ quên trong thế giới náo nhiệt, đầy hồng hoa, hào nhoáng và đầy giả tạo.
Chỉ có nơi hoang vắng khi không có ai bên cạnh, không còn những ánh đèn sân khấu, không còn tiếng reo hò, vỗ tay, tán thưởng, ganh đua, bạn mới trở về với bản sắc riêng rất thật, rất ấm áp, rất con người. Bạn viết những lời yêu thương tràn ngập trên chương trình của mình đã thu hút hàng triệu người lắng nghe. Bởi thế giới nội tâm của bạn thiếu vắng tình yêu.
Bạn mất nhiều quá! Đau đớn nhiều quá! Vết sẹo trong tim bạn đã đan kết lại.
Có khi nỗi đau đớn đã đến cùng một lúc đã giày vò bạn vào những lúc tĩnh lặng nhất của đêm khuya.
Tôi cũng nhận ra bạn đã bỏ quên bản thân mình, bỏ quên những gì mình đang sở hữu. Bạn không còn chăm sóc bản thân như xưa. Mái tóc gọn, khuôn mặt đẹp như một pho tượng, tài năng vượt trội là một ưu thế lớn để tạo cho người hâm mộ nhìn ngắm bạn trong khao khát, chờ đợi. Nhưng bạn bỏ mặt ánh nhìn của mọi người.
Tại sao? Yêu ai đó nhưng cũng phải yêu bản thân mình. Yêu ai đó nhưng cũng phải bảo vệ hình tượng của mình trong mắt hàng triệu người phải không?
Có thể tôi chỉ là một người quen sơ ngộ, một người thậm chí bạn không còn biết hay nhớ đến, nhưng tôi vẫn mong ước bạn dành cho mình những khoảnh khắc đáng nhớ nhất: Bảo vệ hình tượng trong sáng, đẹp, trang trọng trong mắt người hâm mộ. Tôi yêu sự giản dị nhưng trang nhã, lịch thiệp của bạn.
- Nhớ về quá khứ?
Quá khứ ai cũng có, quá khứ là lối mòn để ta tìm về để trú ẩn, mong nhớ, trân trọng và hối tiếc. Bởi chúng ta luôn nghĩ quá khứ là kỷ niệm đẹp nhất, bởi chúng ta được dưỡng nuôi từ quá khứ.
Nhưng quá khứ không thể đảo chiều, không thể gom góp lại để chôn mãi trong trái tim mình. Hãy để quá khứ trở thành hào quang phía trước mà chúng ta đã phải bước qua. Giúp chúng ta can đảm vượt mọi nổ lực để thành công và bước tiếp trên cuộc hành trình dài của đời người.
Nỗi buồn, hối tiếc, sai lầm ai cũng trãi qua. Nhưng những năm tháng còn lại của cuộc đời ngắn ngủi nầy, chúng ta hãy vui sống. Sốc lại hành lý, chỉnh trang lại bản thân và vui sống.
Chúc bạn luôn vui và hạnh phúc với những gì mình đã gặt hái, đã thành công như đã từng mơ ước. Một công trình lớn như thế hãy giữ lấy và bảo vệ hình tượng tốt đẹp đó trong trái tim những người đã ngưỡng mộ, yêu mến mình.
*NÓ KHÔNG PHẢI DÙNG TIỀN CÓ THỂ MUA ĐƯỢC.
*NÓ KHÔNG PHẢI LÀ ÁNH HÀO QUANG CỦA BẠN MÀ AI ĐÓ CÓ THỂ SAN SẺ HAY LẤY ĐI ĐƯỢC.
*KHI BẠN KHÔNG CÒN TRÊN CÕI ĐỜI NẦY: BIA TƯỞNG NIỆM, SỰ TIẾC THƯƠNG SẼ IN SÂU ĐẬM TRONG LÒNG NHỮNG AI TỪNG BIẾT VỀ BẠN DÙ CHỈ GỌI TÊN.
Hãy tiến về phía trước như địnhh mệnh mà Trời đất đã ban tặng cho bạn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét