Theo dõi Phong Thu:

THÁNG SÁU MƯA BUỒN NHƯ MẮT EM

 

Bạn tôi, tháng Năm sắp đi qua như một ánh hoàng hôn rơi xuống vào những ngày cuối cùng tạm biệt tháng năm.

Thời gian không chờ đợi ai. Ta mong chờ gì? Ao ước gì cho ngày mai? Hãy tiếp tục cuộc hành trình mới.

Nhưng ở đó,ký ức tháng năm sẽ giữ lại những kỷ niệm dù rất nhỏ, rất mong manh. cũng sẽ không đã tàn phai trong lòng mỗi người.

Đêm nay, tôi ngồi viết lại bài thơ nầy như để bắt đầu một tháng sáu mới khi lòng tôi tràn ngập những kỷ niệm yêu thương khi nhớ về những cơn mưa nhạt nhoà của ngày xưa...

THÁNG SÁU MƯA BUỒN NHƯ MẮT EM

Tháng sáu…
Mưa vẫn buồn như mắt em…

Người về bóng đổ trong cô quạnh
Dưới ánh hoàng hôn bước ngập ngừng
Trên con phố nhỏ nhìn mưa rụng
Chiều nghiêng lá đổ bóng chiều nghiêng

Người về… người về mùa mưa ngâu
Những ngày kỷ niệm có còn đâu
Tháng sáu trời mưa đêm chưa sáng
Nhớ người tôi thức cả đêm thâu

Có còn nghe tiếng mưa qua phố
Có còn thương màu áo ngày xưa
Hay tất cả đã như mây khói
Trôi theo mùa hạ giữa cơn mưa…

Người còn nhớ gì đêm mưa không
Mưa buồn che lấp cả vầng trăng
Tháng sáu mưa bay ngang khoé mắt
Giọt sầu lắng đọng đến trăm năm

Tháng sáu mưa buồn như mắt em
Chờ nhau đã lỡ cả tình duyên
Tóc xanh giờ đã vương màu nắng
Như ánh hoàng hôn rớt bên thềm

Tôi đi nhặt lại mùa thương nhớ
Nghe tim mình lạnh giữa cơn mưa
Con đường năm cũ còn im lặng
Chỉ có hàng cây đứng đợi chờ

Bao nhiêu yêu dấu theo mưa cuốn
Bao nhiêu kỷ niệm đã xa rồi
Chỉ còn tháng sáu buồn da diết
Rơi xuống hồn tôi những ngậm ngùi

Nếu một ngày người quay trở lại
Có còn nghe mưa gọi tên nhau
Hay chỉ thấy hoàng hôn tím ngắt
Trên bậc thềm xưa phủ u sầu…

Người còn nhớ gì đêm mưa không
Mưa rơi nghe nhói cả trong lòng
Tháng sáu mưa bay ngang ký ức
Để tình mình mãi hóa hư không

Tháng sáu mưa buồn như mắt em
Một đời thương nhớ một đời quên
Tôi ngồi nghe gió qua hiên vắng
Mà ngỡ người về giữa màn đêm…


Cộng đồng bình luận