ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI:
Tin mới nhất hôm nay 25/06/2026: Tổng Thống Trump cho biết Giá dầu giảm mạnh hơn cả giá ban đầu trước cuộc chiến với Iran. "Việc giá dầu giảm về khoảng 70 USD/thùng cho thấy thị trường đánh giá rủi ro chiến tranh ở Trung Đông đã giảm đáng kể. Tuy nhiên, hòa bình lâu dài còn phụ thuộc vào việc các bên có thực hiện đầy đủ các cam kết hay không. Một thỏa thuận được ký kết là bước khởi đầu; việc duy trì nó mới quyết định liệu 'lò lửa Trung Đông' có thực sự nguội đi."
Đã hơn 3 tháng trôi qua mà Iran vẫn chưa chịu đầu hàng và thực thi những điều khoản TT Thống Trump đưa ra. Iran luôn lật lọng, lớn họng tuyên truyền sẽ chiến đấu tới cùng. Nhưng thực sự có đúng như vậy không thì ai cũng biết rõ.
Nhiều người nói rằng: Vì sao Tổng Thống Trump không cho quân đổ bộ tấn công Iran để tiêu diệt đám Cách Mạng Hồi Giáo tàn bạo mà cứ kéo dài, răn đe và đàm phán? Hành động của Tổng Thống Trump đã làm cho Iran xem thường và nhiều người còn thất vọng.
Tôi xin đưa ra những quan sát, nhận định theo cách nhìn của riêng tôi:
Muốn thắng một cuộc chiến phải nhìn bản đồ, khí hậu, thời tiết, địa hình, dân số, quân sự, hậu cần và mục tiêu chính trị để hiểu rõ địch và ta. Vì sao Hoa Kỳ không đổ bộ tấn công chiếm luôn Iran và lật đổ bạo quyền Cách Mạng Hồi Giáo?
Lịch sử những cuộc chiến tranh Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 cho thấy một bài học đáng suy ngẫm. Nó đã tàn phá nền kinh tế các nước khu vực Trung Đông và Bắc Phi , gây ra nạn nghèo đói và di dân tràn ngập các nước EU và tạo ra hệ quả ngày hôm nay mà chúng ta đã nhìn thấy tại Anh, Pháp. Đức, Hoa Kỳ, Canada...Câu hỏi đặt ra là tại sao các nước Hồi Giáo giàu có không bao giờ nhận đi dân Hồi Giáo? Ai trả lời giúp tôi câu hỏi hóc búa nầy?
Ông Carl von Clausewitz, Thiếu tướng quân đội Phổ, người đã phục vụ trong các chiến dịch sông Rhine (1793–1794) bao gồm cả cuộc bao vây Mainz, khi quân đội Phổ xâm lược Pháp trong Cách mạng Pháp, và chiến đấu trong các cuộc chiến tranh Napoleon từ năm 1806 đến năm 1815. Ông đã viết những quyển sách chiến lược quân sự rất nổi tiếng. Ông cho rằng chiến tranh là sự tiếp nối của chính trị bằng những phương tiện khác. Điều đó nhắc chúng ta rằng mục tiêu cuối cùng không chỉ là chiến thắng trên chiến trường, mà là đạt được một kết quả chính trị ổn định và bền vững.
Thắng một trận đánh thường dễ hơn thắng cả một cuộc chiến.
Thắng một cuộc chiến thường dễ hơn xây dựng một nền hòa bình bền vững.
Đó là lý do nhiều nhà chiến lược nhấn mạnh rằng trước khi phát động một cuộc chiến, cần trả lời không chỉ câu hỏi "Làm thế nào để chiến thắng?" mà còn "Sau khi chiến thắng thì điều gì sẽ xảy ra?".
Đây là một câu hỏi mà những nhà hoạch định chiến lược quân sự, chính trị, và lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ đang cân nhắc, quan sát, tính toàn hiệu quả trong cuộc chiến với Iran.
Mặc cho ai chê trách, thúc giục, mỉa mai...Bộ Trưởng Quốc Phòng Pete Hegseth , Bộ Trưởng Hải Quân Hùng Cao, những tướng lĩnh đã từng chiến đấu tại Trung Đông có cái đầu lạnh lùng và trái tim quả cảm biết rõ mục tiêu của mình là gì?
Và việc Tổng thống Donald Trump không đưa quân đổ bộ vào Iran là một quyết định có nhiều cơ sở thực tế, dù chắc chắn sẽ có người ủng hộ và cũng có người thất vọng.
Chúng ta nên lưu ý hai điểm quan trọng:
Mục tiêu quân sự và mục tiêu chính trị không phải lúc nào cũng giống nhau
Nếu mục tiêu là phá hủy các cơ sở hạt nhân, kho tên lửa hoặc làm suy yếu năng lực quân sự của Islamic Revolutionary Guard Corps (IRGC), thì không nhất thiết phải chiếm đóng Iran.
Không quân, tên lửa tầm xa, tàu ngầm và máy bay ném bom chiến lược có thể đạt được nhiều mục tiêu đó với ít thương vong hơn cho quân đội Mỹ.
Nhưng nếu mục tiêu là lật đổ toàn bộ chế độ Cộng hòa Hồi giáo, thì đó lại là một nhiệm vụ hoàn toàn khác, đòi hỏi lực lượng bộ binh rất lớn.
Iran không phải là Iraq
Nhiều người thường so sánh Iran với Iraq năm 2003, nhưng thực tế khác rất nhiều.
Iran có:
- diện tích gần gấp bốn lần Iraq,
- dân số khoảng 90 triệu người,
- địa hình núi non rất thuận lợi cho phòng thủ,
- lực lượng quân đội chính quy và IRGC đông đảo,
- nhiều lực lượng dân quân trung thành.
Ngay cả khi quân đội Mỹ nhanh chóng đánh bại lực lượng chính quy, việc kiểm soát đất nước sau đó có thể kéo dài nhiều năm. Đó là bài học mà Mỹ từng trải qua ở Iraq và Afghanistan. Rồi sau đó, các tổng thống cánh tả thuộc đạo đức giả, thích ăn và phá hoại như Biden lên nắm chính quyền đã tháo chạy khỏi Afghanistan ngày 31 tháng 08 năm 2021, bỏ lại trung tâm quân sự lớn nhất cho Taliban và bọn cực đoan Hồi Giáo chiếm đóng.
Khi kinh tế chúng ta chưa phục hồi, còn giúp Ukraine chống lại Nga, nếu tiến hành một cuộc chiến tranh thì chi phí quân sự sẽ cực kỳ lớn.
Một cuộc chiến trên bộ sẽ tiêu tốn hàng trăm tỷ USD, nhiều năm triển khai quân, thương vong đáng kể, nguy cơ kéo Mỹ vào một cuộc chiến lâu dài. Nên chú ý đến những kho vũ khí của Iran trong những dãy núi phức tạp và trong lòng đất mà chúng ta chưa chắc đã biết rõ.
Có nhiều nhà nghiên cứu còn suy đoán Iran còn được Tàu cộng giúp chôn giấu vũ khí trong lòng biển.
Và nên nhớ rằng Các lực lượng ủy nhiệm của Iran (thường được gọi là "Trục kháng chiến") trải rộng khắp Trung Đông. Các lực lượng này không phải là quốc gia, mà là các nhóm vũ trang và dân quân được Iran tài trợ và huấn luyện, đóng tại các quốc gia như:
Li Băng: Hezbollah - Lực lượng ủy nhiệm lớn nhất và mạnh nhất của Iran.
Yemen: Lực lượng Houthi (Ansar Allah).
Iraq: Liên minh dân quân PMF (Lực lượng Huy động Nhân dân) và các nhóm "Kháng chiến Hồi giáo tại Iraq".
Dải Gaza & Palestine: Các nhóm vũ trang như Hamas và Phong trào Thánh chiến Hồi giáo Palestine (PIJ).
Syria: Nhiều nhóm dân quân địa phương và ngoại quốc do Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hậu thuẫn.
Nhiều người dân Mỹ, kể cả nhiều người ủng hộ ông Trump, họ không mong muốn chiến tranh sau hai cuộc chiến kéo dài ở Iraq và Afghanistan.
Tổng Thống Trump là Tổng Thống kiến tạo hòa bình, ông đã thành lập tổ chức Hội đồng Hòa bình và đã làm lễ ký kết Hiến chương Hội đồng Hòa bình diễn ra tại Davos, Thụy Sĩ, vào ngày 22/1/2026, với sự tham dự của đại diện gần 20 quốc gia, chủ yếu từ Trung Đông và Nam Mỹ, không có quốc gia Tây Âu nào.
Tổng thống Trump tuyên bố thế giới hiện nay "hòa bình hơn" và khẳng định Hội đồng Hòa bình sẽ sớm giúp đàm phán để đạt được nền hòa bình lâu dài ở Gaza. Đây là một trong những thông điệp tranh cử nổi bật của ông Trump trong nhiều năm là: "Không để nước Mỹ sa lầy vào các cuộc chiến bất tận."
Điều đó không có nghĩa là ông phản đối sử dụng sức mạnh quân sự, mà khẩu hiệu của ông là hoà bình thông qua sức mạnh và sẵn sàng sử dụng vũ lực khi lợi ích an ninh quốc gia bị đe dọa và tránh các chiến dịch chiếm đóng kéo dài.
Câu hỏi đặt ra là tiêu diệt Cách mạng Hồi giáo" có khả thi không? Đây là điểm khó nhất.
Một chế độ chính trị không chỉ tồn tại nhờ quân đội.
Nó còn dựa trên:
-bộ máy an ninh,
-hệ thống hành chính,
-lực lượng tình báo,
-các mạng lưới chính trị và xã hội.
Lịch sử cho thấy việc lật đổ chính quyền bằng quân sự không đồng nghĩa với việc xây dựng được một chính quyền ổn định ngay sau đó. Sau khi chính quyền cũ sụp đổ, thường xuất hiện những thách thức mới như khoảng trống quyền lực, xung đột nội bộ hoặc nổi dậy kéo dài như Afghanistan.
Do đó, việc đưa ra chiến lược quân sự, chính trị không nên chủ qua mà phải cân nhắc giữa mục tiêu quân sự với chi phí, rủi ro và lợi ích lâu dài của Hoa Kỳ.
Nếu mục tiêu là làm suy yếu năng lực quân sự hoặc hạt nhân của Iran, thì không nhất thiết phải đưa quân chiếm đóng.
Chiến tranh không chỉ là so sánh sức mạnh, mà còn là địa hình, hậu cần và mục tiêu chính trị. Chúng ta cần chú ý hai điểm quan trọng:
1. Thứ nhất là địa hình:
Iran được thiên nhiên tạo cho nhiều lợi thế phòng thủ:
-Phía tây là dãy núi Zagros kéo dài hàng nghìn kilômét.
-Phía bắc có dãy Alborz.
-Ở giữa là các vùng cao nguyên và sa mạc rộng lớn.
-Các thành phố lớn cách xa nhau và được nối bằng những tuyến đường dài, khiến việc bảo đảm hậu cần cho một lực lượng xâm lược rất phức tạp.
Trong lịch sử quân sự, các nước có địa hình như vậy thường rất khó bị chiếm đóng lâu dài.
2.Thứ hai là về cấu trúc của lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC):
Lực lượng này được chia thành 32 nhánh. Sau cuộc cải tổ từ năm 2008, lực lượng mặt đất của IRGC được tổ chức thành 32 bộ tư lệnh cấp tỉnh (31 tỉnh và một bộ tư lệnh riêng cho Tehran). Mô hình này được thiết kế để nếu trung ương bị tấn công, các đơn vị địa phương vẫn có thể tiếp tục hoạt động một cách tương đối độc lập.
Đó là một điểm khác biệt lớn so với nhiều quân đội truyền thống, vốn phụ thuộc nhiều hơn vào hệ thống chỉ huy tập trung.
Cho dù, một hệ thống phân tán không phải lúc nào cũng là bất khả chiến bại. Nếu các tuyến liên lạc, hậu cần, tài chính hoặc năng lực chỉ huy bị suy yếu trong thời gian dài, hiệu quả hoạt động của các đơn vị địa phương cũng có thể giảm đáng kể. Điều này phụ thuộc rất nhiều vào diễn biến thực tế của từng cuộc xung đột và không có kết quả được định trước.
Nếu mục tiêu của Mỹ chỉ là ngăn chặn chương trình hạt nhân,
phá hủy các căn cứ tên lửa, làm giảm khả năng tấn công của IRGC, ngăn chặn sự liều lĩnh và sức mạnh của Iran tại Trung Đông thì một chiến dịch không kích và tấn công chính xác có thể đạt được phần lớn mục tiêu đó mà không cần đưa hàng trăm nghìn quân vào Iran.
Chúng ta nhìn Nga đã sa lầy ở Ukraine là bài học.
-Nếu Mỹ sa lầy ở Trung Đông, các lực lượng uỷ nhiệm do Iran nuôi dưỡng hậu thuận họ có nằm im chờ chết hay sẽ quậy phá liên tục.
-Nếu Mỹ sa lầy thì ai có lợi nhiều nhất: Trung cộng sẽ rảnh tay chiếm Biển Đông và tha hồ làm mưa làm gió.
Âu châu bây giờ vẫn còn tôn thờ Tàu cộng vì miếng ăn, giao thương dù bất lợi và bị Tàu cộng xỏ mũi. Nhìn vịnh Hormuz để đánh giá lại Âu Châu có phải là đồng minh của Mỹ không hay họ sẽ quay xe ôm chân Tàu cộng.
Tổng Thống Trump chỉ cần xiết cổ Iran bằng con bài Hormuz, dầu hoả, mạch sống hàng đầu của bọn Cách Mạng Hồi Giáo để xem chúng nó chịu đựng bao lâu nữa?
Mỹ đã làm chủ tình hình Iran, mở đường biển để cả thế giới giao thương, phá huỷ thuỷ lôi, thẳng tay chiếm luôn Hormuz thì Iran sẽ làm được gì?
Ai thắng ai thua đã rõ. Vì sao phải đổ xương máu, tiền của thêm để chiếm đóng một đất nước Hồi Giáo đã có 47 năm bị bọn Cực đoan nhồi sọ?
Cộng đồng bình luận