TIẾC NHỚ MÀ CHI

 Phongthuwriter: Bài thơ  "TIẾC NHỚ MÀ CHI" của Phong Thu sáng tác hôm nay và đã phổ thành ca khúc trữ tình. 

Câu chuyện bắt đầu từ một người bạn lâu năm, họ quý mến nhau vì tài. Nhưng cả hai không có thời gian để gặp nhau. Rồi một ngày kia, một biến cố đau đã lòng xảy ra và họ đã chia tay nhau trong âm thầm, lặng lẽ. Không ai nói với nhau lời nào nhưng người con gái ấy đã thả trôi những kỷ niệm đẹp theo cơn gió mùa đông. 

Rồi từ đó, cô gái đã xoá tất cả những gì liên quan đến người bạn cũ và khoá kín tất cả mối liên lạc. Cô chôn sâu tình bạn vào quá khứ. Người con trai cố gắng tìm cô, đi tìm trong năm tháng dài đăng đẳng. 

Tiếc rằng, trái tim cô đã đóng băng, giá lạnh. Cô không còn là cô gái yêu mến anh chân thành. Cô không còn tin anh là một người mà cô hằng mong đợi. Tin nhắn của chàng trai đến với cô khô khốc, lạc lõng, vô hồn. Khi cô đọc hàng chữ: "Bạn đang ở đâu?". Cô nhận ra anh, nhưng cô lạnh lùng hỏi: Ông là ai? Hàng tin nhắn nhảy múa "Tôi là HS đây? Rất vui khi gặp bạn ở đây? Cô gái trả lời: Ông là HS sao? Tôi có quen biết một người tên HS, nhưng bây giờ tôi đã quên rồi, tôi không còn nhớ nữa."

Xin gởi lại bạn bài thơ và ca khúc nầy như nỗi lòng của bạn.  Đừng mang theo nỗi buồn nhé Sông-Thương. Hãy quên đi:

 



TIẾC NHỚ MÀ CHI


Đã biệt ly rồi còn lại chi

Chỉ còn mưa gió tiển người đi

Chia tay nước mắt tim đau buốt

Giữa mùa đông lạnh ướt bờ mi


Vĩnh biệt lâu rồi giữ lại chi

Tro tàn kỷ niệm có ích gì

Ôm ghì tâm sự trong quên lãng

Còn nhớ nhung ai buổi phân kỳ


Từ dạo tim người đã lạnh câm

Hoàng hôn rơi phủ xuống âm thầm

Cửa tim khoá lại chừng vô vọng

Bóng người đã khuất nẽo xa xăm


Người muốn tìm tôi trong giấc mơ

Mùa xuân đã uá tự bao giờ

Bao nhiêu thương nhớ và hy vọng

Nay đã tàn phai cơn gió đưa


Đừng trách hờn tôi hỡi người ơi!

Dòng đời mai rủi bạc như vôi

Phố xưa tôi vẫn con đường cũ

Một bóng phiêu du với cuộc đời./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét