By PhongThuwriter: Chào mùa xuân 2026, trời đất nơi nầy rất bất thường. Mới hôm qua nắng ấm, hôm nay trời đổ mưa. Những cơn gió nhẹ thổi những đám mây trắng bềnh bồng buổi sáng thì chiều tuyết rơi. Bài thơ Xin Làm Cánh Chim Bay đã được tôi mở rộng thêm, và SMSKBMelody phổ thành ca khúc " Hãy Đưa Ta Đến Bầu Trời Bao La - Carry Me to the Open Sky” theo điệu dân ca.
vì sao khi đến tháng Ba và tháng Tư tôi thường hay nhớ quê nhà?
LONGING FOR HOMELAND - NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG
I wonder, "Will my homeland be bright again someday... but when? Fifty-one years have passed..."
Mỗi năm, khi tháng Ba nhường chỗ cho tháng Tư, một nỗi đau âm thầm lại trở về—nỗi nhớ quê hương mà tôi đã bỏ lại phía sau. Những tháng ngày ấy đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời tôi. Giống như hàng triệu người Nam Việt Nam khác, tôi mang trong tim mình nỗi buồn chia ly, bỏ lại tất cả những gì quen thuộc để bắt đầu lại cuộc sống ở Hoa Kỳ sau khi miền Nam sụp đổ.
Gia đình tôi đến vào cuối tháng Ba, khi thế giới nơi đây mới bắt đầu rộn ràng với mùa xuân. Tuyết rơi nhẹ nhàng từ trên trời xuống, mềm mại và mong manh, nhưng cái lạnh mà nó mang đến lại cứa sâu—đặc biệt là đối với những người mà trái tim vẫn còn neo đậu ở nửa vòng trái đất xa xôi.
Kể từ những ngày tháng hỗn loạn ấy, cảm giác nhớ quê hương ấy chưa bao giờ thực sự rời bỏ tôi. Và giờ đây, ngày 30 tháng Tư lại đến. Năm mươi mốt năm đã trôi qua. Tôi tự hỏi: quê hương tôi đã thay đổi chưa, hay nó vẫn còn vương vấn như một giấc mơ xa vời—một giấc mơ có thể không bao giờ được hiện thực hóa trọn vẹn? Thời gian trôi đi, nhưng tinh thần con người vẫn bị chia rẽ. Quá khứ không đơn thuần phai mờ; nó được mang theo, định hình lại và đôi khi được làm sâu sắc thêm bởi ký ức, tham vọng và nỗi đau chưa được giải quyết.
Tôi dâng tặng bài hát này như một thông điệp yêu thương thầm lặng, gửi gắm qua thời gian và khoảng cách về quê hương tôi—đặc biệt là để tưởng nhớ những ngày đen tối của tháng Tư năm 1975, một thời điểm của mất mát, nhưng cũng là của niềm hy vọng bền bỉ. Tôi tự hỏi "quê hương tôi sẽ tươi sáng trong một ngày không xa...nhưng bao giờ? Đã 51 năm trôi qua rồi...
Longing for Homeland
Each year, when March fades into April, a quiet ache returns—a longing for the homeland I left behind. Those months marked a turning point in my life. Like millions of South Vietnamese, I carried the sorrow of departure, leaving everything familiar behind to begin again in the United States after the fall of the South.
My family arrived in late March, when the world here was just beginning to stir with spring. Snow fell lightly from the sky, soft and fragile, yet the cold it carried cut deep—especially for those whose hearts were still anchored half a world away.
Since those turbulent days, that sense of longing has never truly left me. And now April 30th comes again. Fifty-one years have passed. I find myself wondering: has my homeland changed, or does it still linger as a distant dream—one that may never fully be realized? Time moves forward, yet the human spirit remains divided. The past does not simply fade; it is carried, reshaped, and sometimes deepened by memory, ambition, and unresolved pain.
I offer this song as a quiet message of love, sent back across time and distance to my homeland—especially in remembrance of those dark days of April 1975, a time of loss, but also of enduring hope.
I wonder, "Will my homeland be bright again someday... but when? Fifty-one years have passed..."
Rồi mùa đông trôi đi
Mùa xuân về rất khẽ
Đàn chim bay ngang trời
trao tôi những nụ cười
Gió đi qua phố nhỏ
Nghe lòng mình chơi vơi
Như cánh chim lạc gió
Bay hoài không thấy bờ
Ngày tháng trôi xa quá
Đường đời mây trắng bay
Có ai còn đứng đó
Đợi tôi nơi chốn này
Xin làm cánh chim bay
Bay qua trời thương nhớ
Bay qua những mùa xa
Bay về nơi quê nhà
Xin làm cánh chim bay
Mang theo lời gió hát
Cho tim người xa xứ
Bớt cô đơn tháng ngày
Nhẹ nhàng năm tháng trôi
Đường xa xăm dịu vợi
Quê hương còn ai đợi
Hỡi những người tôi yêu
Nắng tràn qua phố cũ
Mùa xuân chợt quay về
Trong tim tôi vẫn nhớ
Một bầu trời say mê
Chào mùa xuân hai sáu
Ru giấc mộng sầu đông
Nhìn nắng vàng qua phố
Trời đất bỗng đổi dòng
Nếu một ngày gió gọi
Cánh chim bay quay đầu
Xin mang theo nỗi nhớ
Về lại bến sông sâu
Xin làm cánh chim bay
Bay qua trời thương nhớ
Bay qua những mùa xa
Bay về nơi quê nhà
Xin làm cánh chim bay
Bay qua ngàn mây trắng
Để một ngày quay về
Nghe quê hương gọi tên…
PHONG THU
MD 08/03/2026
Cộng đồng bình luận