Dân ca trữ tình-đương đại
V. 1
Anh nói nụ cười em đáng ghét,
Nửa khinh người,
nửa ấm áp tình thân.
Em không thích những cuộc tình
vay mượn,
Cũng coi thường phường vá áo túi cơm.
Em khinh bạc người vô ơn bạc nghĩa,
Em xem thường
kẻ lật lộng mưu mô.
Giữa gian trá lòng em không xao
động,
Chỉ xót thương... để lại một nụ cười...
Ch.
Nụ cười em...
Sao như ngàn mũi gai nhọn,
Đâm vào
tim...
Để lại những vết thương.
Ai biết đâu,
Sau nụ cười là nước mắt,
Nửa
lạnh lùng...
Nửa vẫn còn yêu thương.
Ơi người ơi...
Nếu một ngày tìm lại,
Xin giữ
dùm
Một chút nghĩa, lòng tin.
Đừng để em...
Giấu đời trong băng giá,
Để nụ
cười...
Mãi hóa nỗi lặng thinh..
v. 2
Anh muốn nghe tiếng cười em vang vọng,
Như ngày nào
anh đã mến yêu em.
Trong veo quá...
Như buổi đầu
gặp gỡ,
Như niềm tin em viết giữa trang đời.
Đã hết rồi...
Khi niềm tin tan vỡ,
Nụ cười
xưa cũng lặng lẽ đi rồi.
Em muốn tìm em...
khoảng
không vắng lặng
Gọi tên mình giữa gió lạnh chơi
vơi.
Ch. (climax)
Nụ cười em...
Tưởng còn như thuở ấy,
Mà hôm
nay
Đã hóa giá băng rồi.
Tình đã chết...
Còn đâu lời vàng đá,
Như bọt
bèo
Theo nước cuốn xa khơi.
Ơi người ơi...
Nếu còn thương xin nhớ,
Có những
điều
Một lần mất... không thôi.
Nụ cười ấy...
Đáng ghét vì quá thật,
Giấu
trong lòng
Cả một kiếp đơn côi...
F. (Ad-lib folk song)
À ơi...
Nụ cười ấy...
Không dành cho dối trá,
Chỉ còn
dành...
Cho những tấm lòng son.
À ơi...
Tình như mây...
Trôi về miền xa lắc,
Để nụ
cười...
Ở lại với cô đơn...
Cộng đồng bình luận