Phongthuwriter:
Yêu là một thoáng vô thường
Giữa
hư và thực, giữa đời và mộng
Là phút ngỡ ngàng
trong tim rung động
Nhưng cũng là năm tháng học buông
tay
Yêu không phải để giữ ai ở
lại
Mà để hiểu rằng: ai thuộc về ta?
Là khi biết
tổn thương vẫn ở đó
Mà lòng mình vẫn chọn thứ
tha
Yêu là học cách đứng bên người
lặng lẽ
Không đòi hỏi – cũng chẳng cần so đo
Là
biết rằng không ai hoàn hảo cả
Mà vẫn thương, vẫn
chọn, chẳng hề lo
Tình yêu lớn – không cần phải
rực cháy
Chỉ cần bền, như gió mát sau mưa
Không
ồn ào, nhưng âm thầm ở lại
Như ánh đèn vàng cuối
những chiều xưa...
Love Is A Dream
Love is a fleeting breath of time,
Between the real and the dream,
A sudden tremble in the heart,
Yet also the years learning to let go.
Love isn't about keeping someone near,
But understanding who truly belongs.
It's knowing the pain still lingers,
And choosing to forgive, all along.
Love is standing quietly beside someone,
Without demand — without a score.
It's knowing no one is ever perfect,
And still choosing them, even more.
True love doesn't need to blaze like fire,
It just needs to stay, like rain-washed air.
Not loud, but steady — always there,
Like a golden light at dusk... soft and rare.
Phong Thu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét