Nhà thơ Nguyễn Phan Ngọc An, một khuôn mặt quen thuộc, khả ái đã xuất hiện trên văn đàn hải ngoài trong nhiều thập niên qua. Bà hoạt động văn học nghệ thuật tại thành phố Thung Lũng Hoa Vàng, xuất bản nhiều tập thơ và những bài văn mang đậm tình yêu nam nữ, tình yêu cha mẹ, tình bằng hữu, tình yêu quê hương đất nước và nỗi niềm lưu xứ. Thơ của Ngọc An có nhạc, do đó đã được nhiều nhạc sĩ phổ thành những ca khúc và thu âm thành CD nhạc được phổ biến rộng rãi trên các website.
Ngoài tài làm thơ, viết văn, bà còn dành nhiều thời gian hoạt động trong cộng đồng, ca hát giúp vui cho các viện dưỡng lão, các trung tâm văn hoá, các hội đoàn.
Là một nhà thơ giàu tình cảm, bà đã giữ lại trong tâm hồn mình những kỷ niệm đã qua. Có lẽ cuộc đời của bà nhiều đau thương, cho nên thơ của bà chất chứa nhiều tâm sự, hoài niệm. Bà là hội viên của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, tham gia vào Hội Thơ Tài Tử Việt Nam.
Những tác phẩm tiêu biểu mà bà đã xuất bản: Tiếng Thơ và Những Đường Tơ Của Lòng, Rừng Thu Xưa Vẫn Nhớ, Từ Miền Biển Sóng, Những Cánh Hoa Tim, CD nhạc Cánh Nhạn Sầu Đông, Ngàn Năm Mây Trắng (in chung với người bạn đời nhà thơ Yên Bình)...và nhiều tác phẩm có giá trị khác.
ĐÔNG VỀ
Lá đã rụng đầy trên lối đi
Mùa thu vàng úa nỗi ai bi
Đông về trong gió buồn se lạnh
Ai biết lòng em trĩu nặng gì?
Chưa giã từ nhau, sao vội đi?
Nửa chừng lỗi nhịp khúc từ ly
Trăm năm một thoáng mơ hồ mộng
Người đã xa rồi...lệ ướt mi...
Nhân thế đau buồn chuyện tử sinh
Bao nhiêu hoạ phúc giữa điêu linh
Phù du tan hợp là thân phận
Biển khổ lênh đênh một chữ tình!
Ai tiếc mùa thu thương lá rụng
Ai về ấp ủ mộng xuân sang
Cho tôi gởi gấm niềm tâm sự
Đến chốn vô cùng của nát tan.
Ngọc An
San Jose 2002
(Trích trong tập thơ Ngàn Năm Mây Trắng)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét