BIỆT LY
Thơ: Phong Thu.
Có những ngày anh lên rừng xuống biển,
Đời trôi nhanh như con nước thuỷ triều.
Bến đò xưa ai còn đứng đợi,
Nhặt giùm anh một cánh oải hương yêu.
Em đứng đây bên bờ thương nhớ,
Nghe sóng buồn gọi mãi tên anh.
Oải hương rơi trong chiều rất khẽ,
Như những ngày anh đã xa tôi.
Thời gian trôi, ai hay mình mất,
Những nụ hôn chưa kịp trao nhau
Lời chưa nói, tình ta chưa cạn,
Tình yêu xưa đã vội bạc màu.
Mưa có lạnh mỗi chiều đông rét mướt,
Người có buồn khi ta đã đi xa?
Chút hơi ấm vòng tay nào trao gởi,
Hay yêu thương… đã hoá nhạt nhoà?
Anh đi qua bao mùa gió lạ,
Nghe tim mình trống vắng chơi vơi.
Có khi nào em còn nhớ lại,
Một nụ cười của thuở đôi mươi?
Em ở lại buổi chiều rất cũ,
bước anh xa mãi khuất hiên nhà.
Có những điều không cần lời hứa,
Mà vẫn đau… đến tận hôm qua.
Mưa có lạnh mỗi chiều đông rét mướt,
Người có buồn khi ta đã đi xa?
Chút hơi ấm vòng tay nào trao gởi,
Hay yêu thương… đã hoá phôi pha?
Nếu quay lại, có còn kịp nữa?
Nếu quay về, liệu có như xưa?
Có những yêu thương sinh ra để mất,
Chỉ còn là… một khúc biệt ly.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét